TRANG WEB LỚP 12B/2 - 2005

TRANG WEB LỚP 12B/2 -
TRƯỜNG THPT XUÂN LỘC - KHU 4 - THỊ TRẤN GIA RAY - XUÂN LỘC - ĐỒNG NAI

Chào mừng các bạn đến với trang web của lớp  12 B2 - 2005 trường THPT Xuân Lộc -  Thị Trấn Gia Ray - Xuân Lộc - Đồng Nai

TRANG CHỦ

Thơ B/2

Trường Ca ... B/2
 

Tại sao trời lại sinh ra mùa hạ ?

Có mùa hạ để có nhớ có thương.

Có bâng khuâng khi thấy áo trắng dưới đường,

Có thổn thức khi cây bàng rụng lá.

Có những lúc khẽ lên, nhớ quá !

Tuổi học trò, ôi kỷ niệm ngày xưa.

 

Có mùa hạ để có những cơn mưa.

Để cho ta ở trong lòng nghe lạnh,

Và lúc ấy chỉ một mình hiu quạnh

Lại nhớ về B/2 đó ngày xưa. Nhớ ...

Nhớ cái  nhớ đầu tiên ...

Nhớ Thủy Đen eo éo chanh chua,

Lúc dễ mến khi bà chằng thấy sợ.

Nhớ bé Quỳnh cô bé hay mắc cỡ,

Mái tóc dài dáng nhỏ nhỏ dễ thương.

À ! còn nhớ bí thư nóng lạnh Lê Hường

Giọng thỏ thẻ khi có chiu nhờ vả,

Rồi ầm ầm khi ai chọc tức bả,

Khi xa rồi mới thấy nhớ gì đâu....

 

Trường Ca ... B/2

.

..

Nhớ lớp trưởng đa sầu đa cảm,

Người nhỏ nhỏ, suốt ngày thơ với vẽ,

Có lúc quậy nhưng thiệt tình lắm nhé.

Ấy thấy mà chẳng mấy người hiểu đâu.

Nhớ Kim Anh cô bé đứng sổ đầu,

Làm chàng Cường còng lưng theo đuổi mãi

Nhớ Bảo Châu cô nàng ngồi gần cuối,

Đôi mắt buồi mái tóc chấm ngang vai.

Nhớ nhớ Bảo Trân cô bé dễ thương nhất B2,

Làm Văn nhà ta theo đuổi 8 năm liền.

Nhớ cái kiểu mắc cười của anh chàng Khánh,

Và biệt danh cũng rất tuyệt đó nha !

Khánh Cai kêu hòai không chán.

Nhớ Tâm Hô vô địch quýnh Bida,

Thắng bụng phệ hậu vệ nhất lớp ta,

Nhớ chàng Văn đẹp trai mà nhát gái.

Ôi ! Ta cứ muốn ngồi nhớ mãi,

Từng nụ cười khuôn mặt của B2.

Hải Lâm rất hiền, Hoa lạnh lùng hay im lặng.

Hay cô lớp Phó  Ngọc Diệp tóc dài.

Tiền giỏi võ, huy chương đồng tỉnh đó

Quang kiên cường, Hồng xiêm la hung dữ,...(

Hải to mồm, Hà be bé hay nàng Yến tư lự.

 Liên nói nhiều, Nga nhí nhảnh hay Thủy trắng dễ thương.

Những nụ cười khuôn mặt mãi còn vương

Trong chúng ta còn một mai... xa mãi.

 

Làm sao quên cái lần đi cắm trại

Thức nấu chè và ngồi hát vu vơ

Chè đang ngon nào có ai ngờ.

Chàng Hải đại tham ăn mà đạp đổ
 

Đêm bán trái cây mới dọn ra sợ lỗ.

Nên năm trăm có một món xíu xiu.

Làm thầy Tuấn ăn hai miếng buồn hiu.

Chắc thầy tiếc một ngàn sao ít quá.

Khi bán xong đếm tiền lời quá đã.

Một lời năm hơn cả sự chờ mong.

Rồi những lần cả lớp chạy long nhong

Xe cẩu 4 chạy đi chơi tá lả

Xuân Tâm, Bầu Sình, Long Khánh, Xuân Bắc, Suối Cao ... ta đều ... đến cả
 

Gío, bụi đường, hòa lẫn tiếng đùa vui.

Rồi những trận banh quần nhau tơi bời.

 

Luộc lớp khác được đâu gần cả triệu

Ăn thì xuống Núi Le nhậu muốn xỉu

Thua góp tiền tiu ngỉu tội gì đâu

.......

.....?  ! Y  ?

 

Làm sao quên những trưa nắng tháng mười

5 con gái chẳng chi về bóng đá.

Vẫn hào khí ngất trời vào sân đá bóng

Mồ hôi nhỏ tròn trên sân cát nóng

Vẫn xông lên giữa muôn tiếng reo hò

Té vài cái có chi nhằm nhò

Vì giấc mơ vô ... địch.

Khung thành là đích

Xông lên! Sút! Sút! Lại ......không vào.

 

 

Và B2 có một ngơời dẫn đầu

Biết ai không là thầy Trần Kim Tuấn

Với giọng nói và nụ cười hấp dẫn

Còn văn thơ thì thôi khỏi phải chê.

Ý nói thầy là người dạy toán,

Lú nói chuyện thì ai nghe cũng mê,

Tài lý sự cũng thuộc hàng cao thủ.

Những ngày đầu trưởng B2 còn công tử.

Cùng tiểu thư nhỏ nhẹ hiền lành

Thầy cứ ngỡ trị lớp rất nhanh.

Nào bêết đau lớp tòan là thứ dữ.

Với Ngọc Hoàng, Nghĩa "đực", Bíchh Hằng, Đại Chí Tâm,

Cộng Trí điên, Phong xù, Thủy đen và chị Hường nữa chứ !

Chỉ chừng đó cũng làm thầy trầm ngâm ...

Ôi ! B2 thôi chào thua, quá quậy

Những có` một điều mà chắc ai cũng thấy,

Rằng b2 thương thầy lắm thầy ơi

Thầy Tuấn ơi ! Thầy hãy nói một lời.

Rằng ! Thầy cũng thương b2 lắm lắm.

Có lớp nào được như b2 chăng

Đa tính cách với biết bao nhiêu kiểu,

Học, vẽ, Văn thơ, đá banh, bida không hề thiếu,

Quậy kinh hồn và cũng rất là vui

Tuy đôi lúc cũng làm ta ngậm ngùi

Buồn một xíu và giận hờn hai xíu

Nhưng mỗi người trong b2 đều hiểu,

Khi xa rồi thì sẽ mãi thôi .

Khi ta đi lớp bỗng hóa tâm hồn.

Sẽ còn mãi trong ta nhữn vui khỗ giận hờn

Đời trăm ngã vẫn còn trong ta âấy.

 Giờ phượng nở và têếng ve đã dậy.

Lời chia tay đành phải nói ngẹn ngào

Lời chia tay ôi  nói buồn làm sao./

Biết sao được thời gian vô ình quá.

Nhưng dẫu cho đường đời là trăm ngã

Mỗi một người theo đuổi một ước mơ.

Sẽ xa nhau chứ đâu đuợc như giờ.

Nhưng mỗi người sẽ dành ôột ngăn nhỏ.

Ngăn ỵêu thương cho trái tim tăắm đỏ.

Cho b2, lớp ta đó ngày xưa.

Nhớ B2 lớp ta đó ngày xưa.

 

(tác giả: Nguyễn Đình Thành):

 

     
Lớp 12 B/2 -Copyright 2006
Khu 4 - TT Gia Ray - Xuân Lộc - Đồng Nai