20.8.68
Viết đơn vào Đảng, niềm vui thì ít mà bực dọc thì nhiều. Tại sao
con đường đi của một đứa tiểu tư sản bao giờ cũng nhiều chông gai
đến vậy? Đành rằng vì tính chất giai cấp, nhưng mình vẫn thấy rõ
một điều ngoài cái lẽ dĩ nhiên ấy. Có một cái gì đó bắt bẻ, gọi là
bắt bí của một vài cá nhân có trách nhiệm. Chẳng biết nói sao, đời
nó là như vậy đó. Dù thành tích anh có cố gắng bao nhiêu cũng
không bằng một anh khác ở thành phần cơ bản chỉ vừa mới giác ngộ
bước đầu. Hường hồi còn sống thường động viên mình rằng đó là chỗ
hơn của một người tiểu tư sản!!! Hơn gì? Hơn khó khăn, hơn cực
nhọc hở Hường? Mình như một đứa con không gia đình lâu ngày tìm về
mẹ nhưng người mẹ ghẻ còn bận nâng niu những đứa con riêng nên thờ
ơ lạnh nhạt với đứa con chồng. Muôn người đã tạo nên một người
hiền vĩ đại là Đảng, nhưng trong muôn người mẹ ấy có một người mẹ
(và chắc không phải một người đâu) y hệt là một bà mẹ ghẻ trong
câu chuyện cổ tích!
27.8.68
Một cas mổ quan trọng đã kết quả: thận giập nát đã được may lại.
Máu ngừng chảy, nước tiểu người bệnh nhân ấy đã trong lại bình
thường. Lẽ ra niềm vui ấy sẽ tràn trề, một mạng người được cứu
sống nhưng sao mình rất bình thản trước nụ cười và đôi mắt cảm
phục của người bệnh nhân ấy. Một dòng máu đã ngưng chảy nhưng bao
dòng máu khác đã chảy và đang chảy? Phải hàn gắn được vết thương
trên mình tổ quốc chúng ta kia. Bọn Mỹ như những con quỷ khát máu
đang cắn trộm chúng ta. Bao giờ đuổi được hết chúng ra khỏi đất
nước Việt Nam lúc đó máu mới ngừng chảy.
29.8.68
Nhận thư Thúy Phượng từ Quy Nhơn gửi về. Chưa hề được gặp cô cháy
xinh đẹp ấy, nhưng mình thương Phượng vì lòng nhiệt tình, vì cuộc
đời của Phương. Trong dịp đầu xuân, Phượng trên đường đi tòng quân
đã bị Mỹ tập kích bắn bị thương và ở tù từ đó đến nay. Vừa rồi
Phượng đã thoát khỏi lao tù nhưng còn suy yếu nên chưa về được.
Cầm lá thư Phượng gửi về, một tờ pơ luya dài nét chữ mềm mại bỗng
nhiên mình nhớ tới Khiêm và thương Khiêm vô hạn. Phượng là bạn học
của Khiêm, rất quý Khiêm. Nếu còn sống mình hy vọng một tình cảm
tốt đẹp sẽ đến với những người ấy. Hôm nay Phượng ở tù về nhưng
Khiêm không còn nữa. Phượng ơi, nói như cháu đó, những người đã
ngã xuống một cách vẻ vang như vậy là hạnh phúc rồi. Còn chúng ta…
chúng ta cần phải sống với ngọn lửa căm thù cháy rực trong tim,
phải dùng ngọn lửa ấy đốt cháy kẻ thù. Nhớ nghe Phượng, hãy nhớ
rằng trên mảnh đất hôm nay đã thấm đượm máu và nước mắt chúng ta
hai mươi năm rồi.
30.8.68
Mỗi ngày nghe tin thắng lợi trên hai miền đất nước, niềm vui tràn
ngập nhưng nỗi buồn cũng nặng trĩu tâm tư.
Vì sao ư? Vì còn giặc Mỹ thì còn đau thương tang tóc, vì còn giặc
Mỹ thì không có một hạnh phúc nào cả.
Anh Liên vào chơi hỏi vì sao mình xử sự như xưa nay đã đối với M.?
Vì sao hở anh, có trăm ngàn lý do mà chẳng hiểu nên giải quyết
cách nào khác cách giải quyết của em. Anh tưởng rằng em không đau
khổ ư? Không đâu, nụ cười trên môi không phải là nụ cười trong
lòng. Em không muốn nghĩ tiếp những điều mà càng nghĩ chỉ càng
thấy buồn da diết. Em biết tin ai. Tin M.? Hay tin trăm nghìn dư
luận quanh chuyện riêng tư của em? Em làm theo ai? Theo mơ ước của
em hay theo một thực tế mà rất nhiều người đã chỉ cho em thấy?
Đừng hỏi nữa, tiếng súng trên chiến trường đang vang dậy, hãy lắng
nghe tiếng súng ấy và làm như khẩu hiệu “Tất cả cho tiền tuyến,
tất cả để chiến thắng” ấy.
1.9.68
Gửi một món quà cho người bạn ấy, buồn vô hạn. Mình không muốn gửi
cho ai một vật gì chỉ là vật chất, và chắc người nhận cũng không
bao giờ muốn nhận một vật gì chỉ là vật chất. Vậy mà tại sao mình
chỉ gửi một món quà không một chữ kèm theo, không một lời giải
thích, không một câu thân thiết dặn dò.
Có ai hiểu được lòng tôi không? Lòng một cô gái giàu yêu thương,
rộng lượng trong tình cảm, đồng thời cũng khắt khe và đầy tự ái
trong vấn đề đó.
Mẩu chuyện nhỏ hôm nay nói với mình những gì? Đó là bài học ư?
Không, làm gì có bài học cay đắng và vô nghĩa ấy, đó chỉ là lòng
ghen tị hầu như tất yếu của người đời. Đã gọi là tất yếu thì sao
Th. còn thấy buồn đến xót xa thấm thía hở Th.? Đây là cơ quan, một
môi trường mà khó khăn gian khổ đang từng giờ từng phút thử thách
với một cô gái tiểu tư sản như mình. Có gì đâu, nếu Th. đã sướng
nhiều rồi thì bây giờ hãy nếm mùi chông gai cay đắng của cuộc đời.
Biết sống sao đây, tốt hơn hết là Th. hãy ngẩng cao đầu mà sống,
sống với tình cảm trong sáng, với lý tưởng cao đẹp của mình. “Hãy
giữ vững tinh thần của người cộng sản, tinh thần trong suốt như
pha lê, cứng rắn như kim cương và chói lọi muôn nghìn hào quang
của lòng tin tưởng…”.
Nói vậy mà vẫn thấy xót xa, cay đắng và cô đơn lạ lùng. Quanh
mình, M. xa rồi, Khiêm hy sinh rồi, Vân xa, chị Hai xa, Nghĩa,
Thường xa… Nỗi niềm tâm sự không phải dễ dàng thổ lộ với mọi
người.
5.9.68
Đêm chia tay với các học sinh. Lòng mình cũng bồi hồi xao xuyến.
Trên chiếc ghế quen thuộc đêm nay, chị ngồi bên em, nghe em nói
những lời thắm thiết tin yêu, nhưng ngày mai em đi rồi. Em về
chiến đấu với trăm nghìn khó khăn gian khổ. Mong em hãy vững vàng.
Chị rất hiểu em, người em đầy nghị lực, đầy niềm tin và sức mạnh,
nhưng… lấy gì để đảm bảo rằng em sẽ còn sống cho đến ngày chiến
thắng! Em dũng cảm vô cùng – chị tự hào vì em nhưng tự đáy lòng
chị vẫn lo âu… Sự lo âu rất chính đáng mà cũng rất sai. Sự lo âu
của một người đứng nhìn người thân của mình lăn vào cuộc chiến đấu
sinh tử.
Chào em, chị nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh dưới hàng mi dài của
em và đã đọc thấy trong đó tất cả những điều em muốn nói. Đó là
lòng tin yêu, sự lo lắng cho chị và sự nhớ thương khi xa cách. Chị
hiểu rồi, hứa với em là chị sẽ xứng đáng là người em đã tin cậy.
6.9.68
Chiều nay khu rừng ồn ào những tiếng người bỗng dưng vắng lặng.
Chỉ còn lại tiếng gió gào rít trên ngọn cây, tiếng ve sầu kêu rền
rĩ khắp khu rừng. Gió đã lạnh, ngọn gió của cơn bão hay ngọn gió
lạnh của mùa thu đã về? Mình bỗng thấy lạnh, cái lạnh làm tê da
thịt và tê tái cả lòng. Nỗi nhớ nhung tràn ngập cả tâm hồn. Đây
phải chăng là buổi chiều mùa thu khi sương chiều giằng mờ trên
những cánh đồng ngoại thành Hà Nội, một mình mình đạp xe từ ký túc
xá về trên con đường vắng. Gió lạnh vi vút qua các ngọn cây ven
đường, mình khẽ run khi qua một thân cây có hai nhánh.
Không, chiều nay gió lạnh nhưng lòng mình lạnh không phải vì thiếu
một người thân yêu mà là thiếu nhiều người thân yêu. Những người
đó là ai ư? Là ba má, là các em, các cậu ngoài Bắc, là những đứa
em ở dưới đồng bằng đang ngày đêm lăn lộn trong cuộc chiến đấu
sinh tử, là những người đồng chí thân yêu đã ngã xuống vì ngày mai
thắng lợi. Và còn ai nữa ư? Phải chăng là những đứa em, những
người đồng nghiệp trẻ mà bấy lâu nay vẫn quấn quít bên mình hăng
say học tập. Tất cả mọi người đã tạo nên một tình thương vĩ đại
đối với tôi… Xa mọi người sao htấy nhớ đến da diết vô vàn.
Tố Hữu nói:
Nhớ gì như nhớ người yêu
Trăng lên đỉnh núi nắng chiều lưng nương
Nhà thơ của mình sao lần này nói không đúng với
riêng mình nhỉ? Bởi vì nỗi nhớ với M. rất mờ nhạt, thậm chí Th. đã
bắt mình quên đi nữa. Hay Tố Hữu đã nói đúng, bởi vì… M. đâu phải
người yêu! Có ai yêu nhau mà lại như M. đối với Th. đâu. Đó chỉ là
một người bạn. Và đã là người bạn thì chỉ có như vậy! Đâu phải là
dễ dàng gì để mình nói như hôm nay hở M.
8.9.68
Cơn bão số bảy. Năm nay bão nhiều, toàn những cơn bão lớn. Ở đây
khu rừng im lặng mà ở đó gió gào rít, những nhà sẽ đổ, những cây
sẽ ngã. Có tai nạn gì không hở miền Bắc thân yêu? Bão ngoài đó mà
lòng mình cũng bão. Lo âu, thương nhớ. Miền Bắc ơi, hãy vững vàng
nhé, hãy hiên ngang như những ngày chiến thắng. Dù sao chắc chắn
cũng nhiều khó khăn. Trai tráng đã lên đường ra trận tuyến, những
bàn tay phụ nữ ở nhà chống chọi với bão chắc sẽ khó khăn.
Chiều nay sao mình tưởng như mình đang ở trong căn nhà nhỏ của một
xóm gần ven biển. Gió chiều se lạnh, cầm chiếc áo len đan trong
tay mà lòng xao xuyến nhớ thương. Gió lạnh đầu thu đã về rồi đấy,
mùa thu thứ hai xa gia đình, mùa thu thứ hai lăn mình trong cuộc
chiến đấu.
Và chiều nay những người thân yêu của ta đâu nhỉ? Những đứa em
thân yêu dưới đồng bằng. Một người bạn đang xông vào tuyến lửa. Và
một người thân đã yên nghĩ dưới nắm đất quê hương. Khiêm ơi, trời
chiều đã đổi sang tím nhạt. Ở đó chắc Khiêm nghe được tiếng sóng
vỗ rì rào. Ở đó Khiêm có thể nhìn thấy con đường quen thuộc từ Qui
Thiện ra xóm mới. Có nhớ chăng những buổi chiều tím nhạt ấy hở
Khiêm? Sao Khiêm im lặng? Khiêm đã im lặng vĩnh viễn không trả lời
Thùy nữa rồi.
10.9.68
Đọc thư Thuận. Bồi hồi cảm động trước tình thương nhớ thiết tha và
rất đỗi chân thành của Thuận. Lòng mình bỗng thấy ấm áp như có
thêm một ngọn lửa nhỏ. Thuận ơi, tình cảm của em là một trong
những nguồn cổ vũ chị trước mọi khó khăn, giục chị đi lên hoàn
thành nhiệm vụ. Hoàn cảnh và nghị lực của em là một tấm gương cho
chị học tập và học tập mãi mãi.
Em buồn và hỏi tại sao chị không nhận em là em trai như Thường và
Nghĩa ư? Vì chị muốn rằng tình chị em phải thiêng liêng cao cả.
Chị thương em nhưng chắc là chưa hiểu hết hoàn toàn về em và ngược
lại chắc em chưa hiểu hiết về chị. Vậy thì khoan đã nghe em.
Đêm nay chị ngồi bên ngọn đèn khuya nghĩ nhiều về đứa em thông
minh đầy nghị lực. Hãy biết trân trọng những tình cảm cao đẹp mà
ta đã dành cho nhau. Hãy thủy chung trong tình cảm cao đẹp mà ta
đã dành cho nhau. Hãy thủy chung trong tình cảm và hãy xứng đáng
với lòng tin cậy của nhau.
15.9.68
Về dự đại hội phụ nữ huyện. Sống giữa tình thương của các anh chị
mình cảm thấy sung sướng. Đời là vậy! Đâu có phải chỉ là những lúc
cô đơn.
Đường về đi bên suối nhỏ bỗng nhiên mình nhớ và thương Thuận lạ
lùng. Tình thương ấy chỉ là tình chị em mà sao cũng làm mình nao
nao một cách kỳ lạ. Mình ìhnh dung như thấy một căn nhà lạnh lẽo
với ngọn đèo hiu hắt trên bàn thờ. Thuận đi công tác về lủi thủi
một mình ăn khuya rồi cột võng nằm, điếu thuốc trên môi và khói
vương trong gian nhà vắng. Còn ai nữa đâu ngoài bạn bè anh em đồng
chí. Khi trở về nhà, Thuật một mình một bóng. Muốn dùng tình cảm
chân thành động viên và sưởi ấm cuộc đời đứa em tội nghiệp đó. Gửi
thư cho Thuận rồi vẫn thấy rằng nói chưa được một phần ý nghĩa.
Thuận ơi! Em có xứng đáng với tình thương của chị không?
17.9.68
Nghe chị Cấp kể lại ngày Khiêm hy sinh càng thương Khiêm đến đứt
ruột. Khiêm chết rồi, đầu giập nát, chân tay bay mất một bên.
Khiêm nằm phơi trên bãi cát quê hương. Cha Khiêm hai tay bị trói
chặt, vai ròng ròng máu vì vết thương. Khi nhìn thấy xác Khiêm
dòng nước mắt ông tuôn trào, trong đôi mắt rực lửa căm thù và đau
xót ấy người ta đã thấy tình thương vĩ đại của người cha.
Khiêm chết rồi, mẹ Khiêm đứng trước xác con mà không còn biết gì
nữa, cho đến hôm nay bà vẫn chưa hồi phục lại. Những lúc tỉnh táo
là những lúc bà khóc thương con.
Khiêm ơi! Ở bên kia thế giới có thấy hết nỗi đau buồn của những
người còn sống không Khiêm? Ba má Khiêm chưa cạn dòng nước mắt và
một bạn gái Khiêm chưa cạn dòng máu chảy trong tim.
19.9.68
Đại hội huyện đoàn Thanh niên, sống giữa niềm vui của lớp thanh
niên lớn lên trong chiến đấu. Được gặp và nghe các em thiếu nhi
báo cáo điển hình.
- Em Hoàng 14 tuổi trong sáu tháng đầu năm giết được 6 lính Mỹ,
đánh lật 2 xe tăng bằng vũ khí tự tạo, lấy được 7 súng giặc trong
đó có 2 cối cá nhân và các loại khác.
- Em An Phổ Châu lấy 5 súng, có 2 cối cá nhân, một đài RC.
Các em đã anh hùng từ trứng nước.
Tự hào thay tuổi trẻ của chúng ta.
27.9.68
Kết nạp Đảng.
Cảm giác rõ nét nhất của ngày hôm nay là: Phải phấn đấu để sống
xứng đáng với cái tên “một người cộng sản”.
Còn niềm vui, sao nhỏ quá so với ý nghĩa của ngày vui. Vì sao vậy
hở Thùy? Phải chăng như hôm nào Thùy đã nói: như một đứa con khát
sữa mẹ khóc đã mệt rồi, miếng sữa nuốt vào không còn nguyên hương
vị thơm ngon và cái thú vị của nó nữa.
Và trong giờ mặc niệm những người đã hi sinh vì sự nghiệp của
Đảng, mình đau xót nhớ thương những người thân yêu trên đất Đức
Phổ đã ngã xuống trong cuộc đấu tranh sinh tử này.
5.10.68
Một cas tử vong phẫu thuật cắt đoạn(17). Đó là một bệnh nhân già
sáu mươi sáu tuổi nhưng sức còn khỏe, đó là một Đảng viên già đã
hai mươi ba năm trời liên tục chiến đấu. Gia đình và bệnh xá đã
tận tình cứu chữa mà cũng không sao cứu thoát cho ông già. Riêng
mình – dù tập thể và chính con trai ông già đã xác định và thừa
nhận mình không có lỗi mà chỉ có lòng tận tình cứu chữa – nhưng
mình vẫn thấy xót xa. Vì sao ông chết? Vì kỹ thuật? Cũng không
phải, tuy là cas đầu tiên cắt cụt nhưng mình cũng vẫn bình tĩnh
vẫn đảm bảo thời gian và kỹ thuật. Vậy thì vì sao? Vì không truyền
được lọ plasma? Nhưng sự việc này cũng không biết nói sao, cứ
truyền đúng vào, ven lại trật ra do ông già quẫy cựa. Buồn vô
cùng! Sao một cas tử vong không đáng tử cong lại không rút ra được
bài học gì đích đáng cả?
6.10.68
Có những lời nửa đùa nửa thật ghen với tình thương mà mọi người đã
dành cho mình. Mình cũng suy nghĩ về những lời nói đùa đó nhưng
suy ra cho cùng đâu phải mọi người thương mình vì hai chữ Bác sĩ.
Những lá thư thắm thiết, những món quà gửi đến mình gói ghém tình
thương của nhiều người với một người thân, hoàn toàn không phải là
một lễ vật đối với một thầy thuốc mà chỉ là tình cảm của những
người chị, người em, người anh, người bạn đối với mình mà thôi. Có
điều đôi lúc mình cũng tự hỏi rằng người ta có thực hay không, sao
mà nhiều đứa em, nhiều người bạn dành cho mình một vị trí duy nhất
thương yêu trong tình cảm như vậy?
8.10.69
Nắng đầu thu tươi vàng óng ả tràn ngập cả khu rừng. Nắng đầu thu
với những cơn gió se môi và se cả lòng người. Lại nhớ… nhớ mênh
mông sâu thẳm như lòng đại dương đang ôm tròn thân mình dải đất
Việt Nam. Nhớ từ một người bạn hiền lành, kín đáo có ngôi nhà nhỏ
cuối phố Đội Cấn, nhớ đến đứa em tinh nghịch có mái tóc mềm kẹp
bổng lên cao, nhớ một đứa em trai miền Nam vừa gửi thư tạm biệt
trước lúc lên đường đi học, nhớ một đứa em thân thiết có đôi mắt
long lanh dưới hàng mi dài và nhớ sao một người thân yêu đã vĩnh
viễn nằm yên nghỉ trên bờ biển quê hương.
Đất nước ơi! Bao giờ cho nhớ thương nguôi bớt, bao giờ cho đất
nước thanh bình? Mình biết ngày thắng lợi không xa nữa nhưng sao
vẫn thấy hạnh phúc xa vời quá. Liệu có được thấy ngày hạnh phúc ấy
nữa không? “Người cộng sản rất yêu cuộc sống nhưng khi cần vẫn có
thể nhẹ nhàng mà chết được”. Chết mà vẫn yêu sao cuộc sống, cuộc
sống mà người ta đã đổi bằng mồ hôi nước mắt và máu xương suốt hai
mươi ba năm nay.
10.10.68
Kỷ niệm ngày giải phóng thủ đô trên đất miền Nam rực lửa. Một cảm
giác bồi hồi xao xuyến. Hà Nội giải phóng… Hình dáng tiều tụy của
những tên lính Pháp cuối cùng rút khỏi Hà Nội qua chiếc cầu Long
Biên đi về hướng bắc. Hà Nội giải phóng mười bốn năm rồi, dù trong
bom đạn Hà Nội của ta vẫn đứng lên mạnh khỏe. Mình vẫn nghe được
tiếng cười trong trẻo của các em học sinh trên sân trường. Mầm non
ở đường Hàng Bông Nhuộm(18), vẫn như nghe thấy tiếng tàu điện chạy
leng keng trên đường phố. Hà Nội ơi, nhớ Hà Nội bao nhiêu lại
thương Sài Gòn, Huế và hàng trăm thị xã thành phố trên mảnh đất
còn đau thương khói lửa bấy nhiêu. Cuộc đấu tranh này ác liệt chưa
từng thấy và trong ác liệt ấy chúng ta đã chiến đấu dũng cảm kiên
cường chưa từng thấy. Ai còn ai mất khi nước nhà được độc lập? Nếu
như mình có chết cũng đã được hưởng những ngày XHCN rồi. Còn trăm
nghìn vạn những người lớn lên chỉ biết có đau thương gian khổ khư
Khiêm, Hường, Lý, Tuấn, Hùng, Thọ… và còn nhiều nữa ngã xuống mà
chưa hề được hưởng một ngày hạnh phúc. Đau xót biết chừng nào!
11.10.68
Nghe tâm sự một người bạn muốn gửi niềm hy vọng ở mình và yêu cầu
mình trả lời. Không do dự mình trả lời chỉ xem anh như một người
bạn, không có gì hơn. Mình nói thêm: Lòng mình đã dẹp mọi mơ ước
riêng tư để tập trung vào công tác.
Mình đã nói thực với lương tâm nhưng chưa thực với con tim mình.
Thực ra mối tình với M. vẫn làm trái tim mình rớm máu. Muốn quên
đi, lòng tự ái đã giúp mình quên M. nhưng vẫn có những lúc mình
nhìn lại đau xót như người vừa đánh vỡ một vật quý vô giá mà không
sao tìm lại được nữa. Đêm nay mở lại những trang thư cũ lòng biết
bao cay đắng xót xa. M. ơi, nét chữ anh chưa nhòa trên trang giấy
mà sao hình ảnh anh đã phai nhòa trong cuộc sống của em. Anh đã
chôn vùi một mối tình đẹp đẽ, anh đã làm trái lại điều mà em nâng
niu trân trọng suốt tám năm ròng. Ai cũng nói với em rằng chắc rồi
mọi chuyện sẽ qua đi, rồi ta lại về với nhau như bao người mong
muốn. Nhưng riêng em, em hiểu rằng vậy là hết – một tấm gương đã
vỡ làm sao cho lành lại được nữa? Một chén nước đã đổ rồi làm sao
hớt lại được nữa đâu?