Sáng 25-4-2005, tôi nhận được một cú điện thoại bất ngờ. Đó là điện
thoại gọi đến từ văn phòng Quaker Hà Nội. Người của văn phòng báo tin
hiện có một người Mỹ đang giữ cuốn nhật ký của chị gái tôi - liệt sĩ
Đặng Thùy Trâm. Chị Thùy của chúng tôi.
Chị tôi hi sinh năm 1970 tại chiến trường Quảng Ngãi. Cống hiến của
chị tôi ghi trong hồ sơ đề nghị truy tặng Huy chương kháng chiến chống
Mỹ hạng nhì rất đơn sơ: bác sĩ, hi sinh tại chiến trường. Thời gian
công tác: năm năm, ba tháng, năm ngày...
Những kỷ vật còn lại của chị tôi do đồng đội gửi về chỉ gồm mấy tấm
ảnh, một số thư của gia đình từ miền Bắc gửi vào. Các anh cũng nói chị
tôi có ghi nhật ký – đó là thói quen của chị tôi từ nhỏ - nhưng đã bị
giặc lấy đi trong một trận càn.
* * *
Trung tuần tháng 3-2005, một cuộc hội thảo thường niên về chiến tranh
VN được tổ chức tại Trung tâm Việt Nam - Đại học Texas, Mỹ. Rất nhiều
người đến dự. Tại hội thảo, người ta thảo luận về chiến tranh VN ở
nhiều khía cạnh khác nhau. Frederic Whitehurst và Robert Whitehurst đã
đến với bài nói về nhật ký của một nữ bác sĩ Việt cộng mà Frederic
nhận được khi tham gia chiến tranh ở VN. Sự kiện thu hút được sự chú ý
của người nghe qua lời kể xúc động của Fred về quá trình từ lúc nhận
được cuốn nhật ký cho tới lúc quyết định tặng nó cho viện lưu trữ về
Việt Nam ở Lobbock, cũng như qua những trang nhật ký đầy tình yêu
thương và khát vọng hoà bình đã được Robert dịch sang tiếng Anh. Buổi
hội thảo kết thúc, mọi người xôn xao đặt ra nhiều câu hỏi, nhiều người
ngỏ ý muốn giúp Fred tìm gia đình nữ bác sĩ.
Ted Engelmann là một trong những người có mặt ở hội thảo. Ba ngày sau
khi hội thảo kết thúc, Ted sang VN. Ở Hà Nội, anh đã nhờ một người bạn
làm ở văn phòng Quaker Hà Nội tìm giúp gia đình bác sĩ Đặng Ngọc Khuê.
Những nhân viên ở đây rất nhiệt tình, lần theo manh mối ít ỏi có trong
cuốn nhật ký, họ đã tìm sang tận Đông Anh, nơi bố tôi làm việc từ gần
50 năm trước. Nhưng ở đó, người duy nhất làm việc cùng thời với bố tôi
cũng đã nghỉ hưu từ năm 2000. Bệnh viện Đông Anh cử người về tận quê
ông để hỏi địa chỉ gia đình tôi. Ông lại chỉ sang Trường đại học Dược
Hà Nội, nơi mẹ tôi công tác trước khi về nghỉ hưu từ 20 năm trước. Cứ
như thế, bao trái tim nhân hậu đã chuyển tiếp cho nhau tín hiệu để
cuối cùng giúp Ted tìm được gia đình tôi và trao lại chiếc đĩa CD chứa
đựng tâm huyết của người viết nhật ký 35 năm về trước.
Những ngày sau đó tôi nhận được rất nhiều thư của hai anh em Frederic
Whitehurst và Robert Whitehurst. Họ kể về những năm tháng ở VN và hành
trình bao năm qua họ đã tìm kiếm gia đình tôi như thế nào. Có những
lúc họ tưởng như tuyệt vọng không thể nào tìm được gia đình tôi, đã sợ
rằng khi họ chết đi, hai cuốn nhật ký của chị tôi sẽ nằm trong đống
giấy má bình thường không ai biết đến, bị quẳng đi, bị mục nát, bị
quên lãng. Họ nói với tôi rằng vì không còn hi vọng tìm được gia đình
tôi, họ đã có ý định in hai cuốn nhật ký thành sách để cả thế giới
được biết về một nữ bác sĩ cộng sản người Hà Nội đã sống và đã chết ra
sao. Họ mong rằng từ cuốn sách đó sự nghiệp y tế của chị tôi sẽ còn
được tiếp nối... Và trong nỗi tuyệt vọng như thế, họ đã trao tặng hai
cuốn nhật ký cho Viện lưu trữ về VN Lubbock tại Trường đại học Tổng
hợp Texas, để chúng có thể được gìn giữ và chăm chút hơn khả năng họ
có thể làm được.
Dưới đây là bức thư đầu tiên của Fred gửi cho tôi:
“
Thứ sáu 29-4-2005
Tôi là Frederic Whitehurst. Tôi đã giữ ký ức về chị cô, bác sĩ Đặng
Thùy Trâm, 35 năm nay. Tôi đã giữ cuốn nhật ký của chị ấy suốt 35 năm.
Ted Engelmann - người tôi chỉ mới vừa biết - nói với tôi rằng anh ấy
đã đến nhà cô và hiện nay cô đã nhận được bản copy của hai cuốn nhật
ký cùng những bức ảnh. Có bao nhiêu điều tôi phải nói với cô, với gia
đình cô và đặc biệt là với mẹ cô. Sau bao nhiêu năm tìm kiếm, điều này
giống như một giấc mơ và việc tìm ra gia đình cô khiến tôi bật khóc.
Một người mẹ phải được biết về những ngày tháng của con gái mình, một
đất nước phải được biết về một người anh hùng như bác sĩ Đặng. Mọi
việc dường như thật thích hợp, mẹ cô cần phải nhận được những dòng chữ
của con gái mình đúng vào dịp kỷ niệm 30 năm giải phóng đất nước bà -
30-4-2005...”.
Frederic Whitehurst - thường gọi là Fred là một sĩ quan quân báo Mỹ
tham chiến ở chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi từ năm 1969-1971. Trong
chiến tranh, nhiệm vụ của Fred là thu thập các thông tin, tài liệu có
giá trị quân sự để phân tích tình hình, truy tìm dấu tích quân giải
phóng, định hướng tập kích hay càn quét. Nhiệm vụ đó khiến Fred có thể
nhìn cận cảnh cuộc chiến tranh và chứng kiến tận mắt những mất mát
khủng khiếp - cả đối với phía VN lẫn phía Mỹ. Fred đã chứng kiến cảnh
“cả một xóm nhỏ Nhơn Phước ở miền tây Đức Phổ bị bom giội tan hoang
không còn một người sống” (thư ngày 4-6-2005). Fred đã nhìn thấy những
em nhỏ ở Chu Lai bị thiêu cháy trong bom napalm. Fred đã chứng kiến
viên trung úy chỉ huy trực tiếp của mình gần như mất trí vì không chịu
nổi cảnh các nhân viên y tế Mỹ “đơn giản cứ nhặt bừa bất kỳ một cánh
tay, cẳng chân nào đó lắp vào xác bạn mình cho vào quan tài gửi về Mỹ”
(thư ngày 4-6-2005). Những cảnh chứng kiến đó đã ám ảnh Fred trong bao
năm nay từ khi rời VN trở về.
Nhưng cũng từ những ngày khốc liệt đó, Fred đã nhìn thấy cuộc chiến
tranh từ một ánh sáng hoàn toàn khác biệt.
Trong một trận tập kích vào một “căn cứ của Việt cộng”, sau khi tiếng
súng đã im, đơn vị của Fred tiến vào và nhận thấy đây là một bệnh viện
nhỏ. Có rất nhiều lán trại, nhiều phòng - rõ ràng là phòng bệnh, cả
một phòng mổ dã chiến. Có vẻ mọi người trong bệnh viện đã vội vã đi
khỏi ngay trước khi quân Mỹ ập tới và không kịp mang theo tài liệu.
Theo qui định của quân đội Mỹ, mọi tài liệu của địch thu được trên
chiến trường phải chuyển lại cho bộ phận quân báo nghiên cứu. Hôm đó
Fred thu nhặt được rất nhiều tài liệu. Cùng với thông dịch viên người
Việt, Fred chọn lọc các tài liệu có giá trị quân sự, số còn lại họ vứt
vào đống lửa để thiêu hủy.
Fred đang đốt những tài liệu loại bỏ thì thượng sĩ Nguyễn Trung Hiếu -
thông dịch viên của đơn vị - cầm một cuốn sổ nhỏ đến cạnh anh và nói:
“Fred, đừng đốt cuốn sổ này. Bản thân trong nó đã có lửa rồi”. Fred
chưa hiểu đó là cuốn sổ gì, nhưng vẻ xúc động của Hiếu và việc Hiếu có
thể kính trọng cả đối phương tác động rất mạnh đến anh, Fred bỏ cuốn
sổ vào túi.
Nhiều đêm sau đó Fred và Hiếu cùng nhau đọc cuốn sổ. Đó là nhật ký của
một Việt cộng, chính là nữ bác sĩ đứng đầu cái bệnh viện nhỏ mà đơn vị
Fred càn vào. Nét chữ nghiêng nghiêng đầy nữ tính. Anh càng tò mò hơn
khi Hiếu cho biết nữ bác sĩ đó còn rất trẻ, mới 26 tuổi và từ Hà Nội
vào Đức Phổ công tác chưa được hai năm.
Rồi như một định mệnh, mấy tháng sau Fred nhận được cuốn nhật ký thứ
hai của nữ bác sĩ, cũng do Nguyễn Trung Hiếu đem về. Những dòng chữ
rực lửa khiến Fred vô cùng xúc động - mặc dù anh chỉ được nghe qua lời
dịch vội của Nguyễn Trung Hiếu và đó là những dòng chất chứa căm thù
đối với quân Mỹ. Những dòng đầy yêu thương, hi vọng khiến anh vô cùng
ngạc nhiên. Anh không hiểu nổi bắt nguồn từ đâu mà một người con gái
có thể nhìn thấy cái đẹp của màu xanh giữa chiến trường mịt mù bom
đạn, vì sao cô ấy có thể nghe nổi bản giao hưởng êm đềm khi quân Mỹ
gần như luôn bám sát sau lưng.
Năm 1972, Fred được rời VN và trở về Mỹ. Trong hành lý của anh có
những kỷ vật nặng trĩu của chiến tranh: hai cuốn nhật ký của nữ bác
sĩ, hơn 50 tấm ảnh chụp những người dân Quảng Ngãi trong chiếc máy ảnh
Canon bị bắn thủng lấy được trên xác một phóng viên Việt cộng, chiếc
đục nhỏ rơi bên xác một người thợ mộc già bị giết hại. Cũng từ đó VN
trở thành một nỗi ám ảnh trong anh.
Năm tháng trôi qua, với những ám ảnh về chiến tranh, về tội ác đã được
chứng kiến ở Việt Nam đè nặng trong tim, Fred đã nhiều lần quay lưng
lại với cái xấu, không chấp nhận cái xấu – dù chỉ là gián tiếp. Anh đã
tìm được nhiều điều tốt đẹp, đã từng kiện cả Cục điều tra Liên bang Mỹ
(FBI), cả giám đốc FBI, cả chính phủ Mỹ vì những việc làm sai trái và
đã thắng tất cả những thế lực đó trong một vụ kiện nổi tiếng cả trong
nước Mỹ lẫn trên thế giới. Một lúc khác tôi sẽ nói thêm nhiều về anh.
Mẹ của Fred là một nhà giáo và là họa sĩ. Khi Fred cho mẹ xem cuốn
nhật ký, bà đã bảo con trai hãy cẩn thận, bởi vì hai cuốn sổ này có
thể thiêu cháy cuộc đời anh.
Quả vậy, trái tim Fred luôn bị nung ngấu vì ngọn lửa toả ra từ hai
cuốn sổ nhỏ ố vàng. Anh không thể nào ngủ yên mà cứ trăn trở muốn làm
một cái gì vì người nữ bác sĩ ấy. Chị còn sống hay đã chết? Nếu đã
chết có phải chị chết một cách tuyệt vời đúng như đã sống cuộc đời
tuyệt vời mà anh đọc được qua nhật ký? Gia đình nữ bác sĩ ở đâu? Mẹ
chị có biết rằng bà có một người con gái anh hùng đến thế nào không?
Fred đã nhiều lần thử tìm đến gia đình nữa bác sĩ. Qua những trang
nhật ký, anh biết chị tốt nghiệp trường Đại học Y khoa Hà Nội, nên lục
tìm khắp nơi mọi thông tin chi tiết về trường đó mong có manh mối gì
chăng. Anh bắt gặp tên tuổi hai giáo sư nổi tiếng là Giáo sư Đặng Văn
Chung và Giáo sư Đặng Văn Ngữ. Anh biết tên chị là Đặng Thuỳ Trâm -
biết đâu họ đều là người trong dòng họ Đặng? Anh biết mẹ chị tên là
Doãn Ngọc Trâm, nhưng địa chỉ của bà chỉ là một dãy số bí ẩn ghi ở
cuối cuốn nhật ký. Anh biết bố chị là bác sĩ Đặng Ngọc Khuê, giám đốc
một bệnh viện cách Hà Nội không xa. Anh đoán đó là bệnh viện tư của
gia đình chị - rõ ràng chị xuất thân từ một gia đình trí thức. Anh
biết nhà chị ở một phố nhỏ tên là Lò Đúc. Nhưng anh cũng biết trong
chiến tranh Hà Nội đã bị ném bom. Biết đâu gia đình chị cũng đã chết
hết trong một trận bom nào đó? Anh đã hỏi nhiều người, nhưng những năm
sau chiến tranh tìm một người nào đó ở Việt Nam là điều hầu như không
thể đối với anh. Mãi cách đây mấy năm mới có một người bạn liên hệ
được với họ hàng ở Hà Nội và nói với anh rằng gia đình bác sĩ Đặng
Ngọc Khuê vẫn còn sống. Nhưng không hiểu sao người đó không muốn tìm
tiếp và bảo anh đừng nói thêm với cô về cuốn nhật ký nữa.
* * *
Robert Whitehurst cũng là một cựu chiến binh ở chiến trường VN nhưng
chưa từng có mặt ở chiến trường Nam Trung bộ. Hai năm hoạt động ở vùng
đồng bằng sông Cửu Long khiến Rob đem lòng yêu mến miền đất này cùng
những con người VN hiền hòa, giàu tình cảm. VN đã trở thành một phần
đời của Rob vì anh cưới một người con gái xứ Long Xuyên. Anh học tiếng
Việt, thích ăn món ăn Việt, thích đem những cây cỏ VN về Mỹ để trồng,
thậm chí có lần còn cố gửi về Mỹ một chiếc xuồng ba lá để vợ đỡ nhớ
quê.
Rob được đọc cuốn nhật ký của bác sĩ Thùy Trâm sau khi từ Mỹ trở về
năm 1972. Ngay từ đầu cuốn nhật ký đã khiến anh sửng sốt. Cùng với sự
giúp đỡ của vợ, anh đọc đi đọc lại cuốn nhật ký, càng đọc anh càng bị
lay động trước những gì diễn ra trong tâm hồn người con gái ở bên kia
chiến tuyến. Anh viết cho mẹ tôi: “Tất cả những ai từng được chúng
tôi cho xem cuốn nhật ký đều xúc động trước những điều chị cô viết.
Chúng tôi nghĩ chị không chỉ là một anh hùng của riêng ai, nghĩa là
mặc dù những ký ức của chị rất quí giá đối với cô cũng như đối với
chúng tôi, nhưng sự nghiệp của chị còn rất có ý nghĩa với tất cả mọi
người. Những dòng chữ của chị có một sức kêu gọi tuyệt vời.Mặc dù chị
ở bên kia chiến tuyến trong cuộc chiến tranh giữa chúng ta, nhưng ngay
từ đầu những năm 1970, Fred và tôi đã cảm thấy chị vô cùng đáng ngưỡng
mộ, đáng tôn kính và là một người tốt. Hi vọng sau khi đọc những dòng
chữ viết từ quá khứ ấy, cô sẽ đồng ý với chúng tôi... rằng theo một
nghĩa nào đó chị là của riêng gia đình cô, nhưng theo một nghĩa rất
quan trọng chị là của tất cả chúng ta” (thư ngày 29-4-2005).
Rồi Rob tìm được trên mạng Internet một nơi gọi là Trung tâm VN
(Vietnam Center) ở Trường đại học Tổng hợp Texas và biết rằng tại đây
người ta vẫn tổ chức hội thảo thường niên về chiến tranh VN. Có rất
nhiều người tới dự hội thảo này: các học giả, các vị đại sứ, các viên
tướng, các cựu chiến binh VN của cả hai phía miền Nam và miền Bắc.
Robert động viên Fred đến dự hội thảo và nói về cuốn nhật ký của nữ
bác sĩ. Cuộc hội thảo diễn ra như tôi đã nói lúc đầu. Trong sự xúc
động sâu sắc, Fred và Rob đưa cho nhiều người đĩa CD chứa bản sao cuốn
nhật ký của chị tôi, mong rằng giống như trong câu chuyện cổ tích tốt
đẹp nọ, cuốn nhật ký sẽ tìm được về với quê hương, về với gia đình
người nữ bác sĩ mà họ ngưỡng mộ như một anh hùng.
ĐẶNG KIM TRÂM