1969
Một năm mới bắt đầu! Hồ Chủ Tịch đã chúc tết:
Năm qua thắng lợi vẻ vang
Năm nay tuyền tuyến chắc là thắng to.
Vì độc lập- Vì tự do
Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào.
Năm nay không có cái rộn ràng, hào hứng như năm ngoái. Phải chăng mình
nhận thức chưa đúng, phải chăng mình đánh giá chưa hết thắng lợi nên
nghĩ như vậy? Hay là không đúng như vậy? Hay là năm ngoái niềm vui còn
giữ cái sôi nổi của những phút “bắt đầu”. Còn năm nay là cái vui của
buổi đã qua cái “bắt đầu”( Ở đây mình không nói đến riêng mình mà là
nói chung của mọi người.)
4.1.69
Nằm bên Ninh nghe nói chuyện, không hiểu vì sao tự nhiên mà con bé đem
tất cả những điều cảm nghĩ của nó về “anh Ba” nói hết với mình.
Nghe chuyện mình cô cũng hối hận. Mình thương Thuận, tự cho rằng đã
hiểu về Thuận nhưng thật ra cái hiểu ấy còn quá ít ỏi so với thực tế.
Mình hiểu không đầy đủ mọi mặt về tinh thần tận tụy trong công tác,
tinh thần trách nhiệm và lương tâm của một người chiến sĩ y tế vô cùng
cao cả ở Thuận. Trong bản báo cáo chung về thành tích, Thuận có nói
đến thành tích của đồng chí T. chỉ có ba dòng. Thực ra mình đâu có
biết những đêm mưa gió Thuận hấp tấp cầm xách thuốc ra đi mặc cho bom
pháo nổ tới tấp xung quanh. Có hôm nào đó vì quá thương Thuận nên Ninh
đã không gọi Thuận dậy đi cấp cứu, mà chỉ sang cho y tá khác. Thuận đã
rầy la em dữ dội, bắt em phải báo cho nó biết mọi trường hợp, dù nó
đang ngủ, đang đau hay đang làm gì đi nữa.
Mình hiểu quá ít về nỗi đau đớn trước cảnh tang tóc của gia đình
Thuận. Thấy em bình tĩnh vui cười, mình đâu có biết những đêm dài em
không ngủ nằm khóc tấm tức như một đứa nhỏ. Mình đâu có hay những lần
em la Cho sao không lo việc gia đình, Cho khóc và Thuận cũng giàn giụa
nước mắt.
Mình hiểu quá ít về hoàn cảnh thiếu thốn của Thuận. Ở điểm này vì quá
tin Thuận nên mình không ngờ rằng em đã phải chịu mọi thiếu thốn để
mong mình và mọi người khác được đầy đủ hơn. Em ngồi chằm chiếc nón
định bán lấy tiền tiêu… Chao ôi! Sao mình lại thiếu sâu sát đến mức
đó? Và ngay cả trong tình thương của em đối với mình, mình cũng hiểu
chưa hết mà.
Em ơi! Chị nhiều thiếu sót với em quá đỗi. Làm sao sửa cho hết
đây.Cuộc đời của em là những bài học mà chị sẽ học tập mãi mãi. Học
tập về lòng dũng cảm hy sinh, tinh thần trách nhiệm, lòng vị tha, nghị
lực và cả những điều rung cảm chân thành của một trái tim cách mạng.
9.1.69
Bốn năm nay hai mốt tuổi đầu. Hai mốt tuổi bảy lần bị thương trong
chiến đấu. Người trung đội trưởng trinh sát trẻ tuổi ấy đã để lại
trong mình những cảm nghĩ không bao giờ có thể quên.
Mình gặp Bốn lần đầu tiên khi Bốn vào nằm bệnh viện với một vết thương
nhỏ nơi chân. Mấy hôm sau, chân chưa lành, Bốn đã ra viện và hơn một
tháng sau mình lại đón Bốn vào viện. Vết thương xuyên qua khớp vai mất
nhiều máu nên Bốn xanh xao mệt lả, nhưng sau khi mổ xong, vừa mới
tỉnh, nụ cười tinh nghịch lại nở trên đôi môi nhợt nhạt của Bốn. Vết
thương đau đớn nhiều, nhưng Bốn không rên la mà chỉ lo một điều: có
còn chiến đấu được nữa hay không? Những lần đi thăm bệnh mình khẽ vuốt
trên mái tóc người thương binh trẻ tuổi và nói khẽ với Bốn rằng: Em
hãy yên tâm, chắc rằng em sẽ còn cầm súng chiến đấu một cách vững
vàng.
Và mới hôm nào đây gặp lại Bốn trên đường hành quân, vai mang khẩ AK,
nhìn thấy mình từ xa nó mừng rỡ reo lên: “Chào Bác sĩ! Báo cáo Bác sĩ,
tay em bình thường rồi”, và nó khoa tay lên khoe với mình khớp vai đã
hoạt động bình thường. Mình cười vui khi nhìn nước da khỏe mạnh hồng
hào và nụ cười tinh nghịch của chàng bộ đội giải phóng quân ấy.
Hôm nay Bốn lại vào viện, da xanh mướt. Em nằm im lìm không rên la.
Một chân đã bị mìn tiện cụt ,máu thấm ướt hết áo quần. Bằng tinh thần
trách nhiệm cộng với tình thương, mình đã cùng các đồng chí hết sức
cứu chữa. Cắt cụt chân xong, Bốn cười và nói: “Bây giờ chắc sống 80%
rồi đấy”.
Riêng mình vẫn lo lắng vì Bốn mất máu quá nhiều. Mạch vẫn rất nhanh
140-150 nhưng cũng nhiều hy vọng.
Cuối cùng Bốn đã không vượt qua nổi. Máu ra nhiều quá nên em không còn
đủ sức. Bốn ơi, máu em đã thấm đỏ trên mảnh đất quê hương, máu em đã
chảy dài trên đường em đi chiến đấu. Tim em đã ngừng đập cho trái tim
Tổ quốc muôn đời đập mãi.
Bốn chết rồi, hai mắt nhắm nghiền như trong giấc ngủ. Ngồi bên Bốn
vuốt nhẹ mái tóc em mà mình tưởng như em còn sống, nước mắt mình từng
giọt rơi xuống tóc em. Không! Bốn không chết đâu, Bốn sẽ còn sống mãi
trong lòng mình và những đồng đội đang cùng em trong cuộc chiến đấu
sinh tử này.
Nỗi buồn lại đến và lòng căm thù với quân xâm lược còn nặng hơn nghìn
vạn lần. Nhìn thấy Bốn mình bàng hoàng nghĩ đến những đứa em thân yêu
đang ngày đêm vật lộn với quân thù xông pha qua bao nhiêu bom đạn. Mấy
hôm nay địch đánh phá Phổ Cường dữ dội, Thuận mấy lần suýt chết… Chao
ôi! Còn quân khát máu đó thì chúng ta còn đau khổ. Không có con đường
nào hơn là đánh cho giập đầu quan chó đểu đó.
10.1.69
Nỗi buồn dai dẳng như những ngày mưa dầm cứ rả rích hoài suốt mười
ngày nay. Mười ngày tưởng như dài mấy tháng. Có cái gì mong đợi, có
cái gì bứt rứt không thể yên lòng. Lo âu và buồn vô kể, lúc nào cũng
thấy những nguy hiểm đe dọa những người thân yêu đang lăn lộn trong
cuộc chiến đấu. Biết nói thế nào đây… Một ngày còn bóng giặc Mỹ một
ngày còn đau thương tang tóc. Ôi! Mối thù này bao giờ mới trả hết đây.
11.1.69
Tình hình Phổ Cường vẫn căng thẳng, địch vẫn tiếp tục đợt càn quy mô
hòng đốt nhà, xúc lúa để thực hiện kế hoạch bình định cấp tốc. Tiếng
súng vẫn nổ ở hướng đó, mỗi tiếng súng lại nhắc mình nhớ và đau xót
nghĩ đến những người dưới đó. Và giữa muôn ngàn hình ảnh ấy mình thấy
rõ bóng hình Thuận, bộ quần áo đen ướt mồ hôi và nước mưa, nét mặt
xanh gầy mệt nhọc nhưng đôi mắt đen vẫn ngời sáng và nụ cười vẫn tươi
trên khuôn mặt của em. Nhớ em, đâu mình cũng thấy bóng hình em. Có khi
là mái tóc xòa của người chiến sĩ giải phóng quân trẻ tuổi đã chết
trong tay mình. Bây giờ lại là hình ảnh đau thương tang tóc mà Liên
đang phải chịu. Liên vừa được tin mẹ đau nặng sắp qua đời. Nhà Liên
mọi người không còn ai. Mấy anh lớn của Liên ra Bắc tập kết, một chị
gái đi Sài Gòn, chị dâu thứ năm của Liên bị địch bắn bị thương rồi chở
đi đâu mất, chỉ còn lại mẹ già, người mẹ cam chịu mọi cảnh cô đơn
thiếu thốn để dành tất cả yêu thương, tất cả sung sướng cho đứa con đã
thoát ly đi làm cách mạng. Bây giờ mẹ Liên bị đứt mạch máu não nằm mê
liệt trên giường, căn nhà trống lạnh quạnh hiu không ai chăm sóc. Liên
khóc, nước mắt của Liên cũng đã thấm vào lòng mình như hôm nào Thuận
khóc cha chết.
Tất cả, tất cả do bọn quỷ cướp nước. Không có cách nào khác được cả.
12.1.69
Bình lên báo tin Mỹ đã rút, tình hình Phổ Cường trở lại bình thường.
Qua thư em gửi lên, biết em vẫn khỏe. Bốn trang thư chỉ có một dòng
cuối em nói là quá mệt mỏi nên không viết dài hơn, còn tất cả cũng là
nhớ thương và lo lắng cho mình. Trong khi đó thì bản thân em mười hai
ngày nay chỉ được ăn một bữa cơm hơi no, bộ quần áo cứ khô rồi lại ướt
vẫn không thay được. Xe tăng, bộ binh đuổi em mấy lần suýt chết… Em
không hề nói với mình mà chỉ qua thư cho người khác mình mới biết
được. Vừa thương xót vừa lo âu và cả bực mình nữa. Muốn giận em vì
thiếu thành thực với mình (lảng tránh mọi nỗi khổ cực em đã phải
chịu). Nhưng nghĩ cho cùng cũng chỉ vì em không muốn mình phải lo âu,
cũng không có gì khác hơn là “tình thương sâu sắc và kỳ lạ mà em không
có cách nào nói hết cho chị hiểu được”.
14.1.69
Nhà đi vắng sạch trơn. Bệnh xá im ắng và buồn đến lạ lùng. Thương binh
chỉ còn lại mấy người, nhân viên cũng chỉ còn mấy người, mỗi người một
việc lui cui làm. Mình lắng tai nghe chỉ thấy tiếng suối rì rào chảy.
Hai mươi sáu tuổi đầu rồi còn bé bỏng thơ ngây gì đâu mà để cho cảnh
buồn chi phối tâm tư. Nhưng thực ra con người vẫn là quyết định. Như
Nguyễn Du đã nói “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Vui gì đâu khi
mà giặc Mỹ đang giày xéo quê hương, đang giết hại đồng bào ta. Vui gì
đâu khi đất nước còn chia cắt, gia đình còn mỗi người một ngã.
Nhưng Th. ơi, không lẽ lúc nào tâm tư cũng chỉ biết có nhớ thương lo
lắng thôi sao? Cuộc chiến đấu đòi hỏi người ta với một niềm vui lớn,
một nghị lực và một niềm tin mãnh liệt. Hãy vun xới những tình cảm ấy
và hãy dẹp lại những áng mây buồn vương trên đôi mắt Th..
16.1.69
Nghĩa lên thăm, nhưng mình đi chấm thi cho học sinh không có ở nhà. Em
ra về gửi thư và quà lại cho mình. Trao quà và tiền bạc lại cho mình,
chị Ba xuýt xoa: “Em nuôi mà như vậy, quý đó chứ!”. Câu nói có lẽ là
vô tư nhưng mình không thoải mái lắm. Có lẽ chị Ba và nhiều người chưa
thể và không thể hiểu hết những tình cảm cao quý giữa những người có
trái tim sôi nổi yêu thương như mình, Nghĩa, Thuận, Khiêm, Thường…
đâu. Bọn mình thương nhau bằng một tình thương kỳ diệu, tình thương
làm người ta quên bản thân mình mà nghĩ đến người thân. Với tình
thương ấy, người ta có thể hy sinh cả tính mạng để bảo vệ cho người
thân của mình. Cho nên có nghĩa gì đâu một vài ngàn bạc hay năm bảy
trăm gì đó, có nghĩa gì đâu với những món quà vật chất. Những tình
nghĩa trong từng món quà ấy phải thấy cho hết, không đánh giá bằng giá
trị tiền bạc mà phải đánh giá bằng giá trị tình cảm. Các em nhiều phen
thiếu vài chục bạc mua thuốc hút, nhưng khi có thể, vẫn chia sẻ cho
mình tất cả. Có khi các em giấu nỗi thiếu thốn để lo cho mình đầy đủ.
Kết luận lại, mình cần phải cố gắng để xứng với tình thương của các
em.
18.1.69
Đọc những lá thư của em gửi lên, mình ngồi vừa thương em vừa buồn cười
một mình. Tình thương của em thật kỳ lạ, mộc mạc vô cùng, sôi nổi vô
cùng. Mình chưa đọc một lá thư nào lời lẽ lại giản đơn, thật thà đến
vậy. Qua từng câu nói không hề trau chuốt ấy, mình càng thấy cái chân
thật rất đỗi của em. Em lo cho mình từ cái nhỏ nhất đến cái lớn nhất,
lo cả đến người anh tương lai của nó thương mình ra sao, có hiền không
hay hung lắm… Nghĩ tức cười quá đi, không hiểu nó quan niệm về tình
yêu ra sao mà lại tưởng tượng cái cảnh khổ cực của một người vợ như
vậy. Cũng đúng thôi, nó chưa hiểu được tiêu chuẩn người yêu của mình –
của một người con gái trí thức. Đừng lo nghe em nhỏ, em của tôi! Chị
của em không hề dễ tính khi chọn một người yêu đâu em à.
19.1.69
Một buổi chiều chủ nhật, nắng đẹp và gió lộng giữa khu rừng già. Đài
phát thanh đang buổi âm nhạc quốc tế… Ngồi làm việc trong căn phòng
nhỏ của mình thấy khung cảnh quá thanh bình. Bỗng nhiên mình quên đi
những đạn bom lửa khói, quên đi những đau thương tang tóc và chỉ còn
lại trong lòng niềm cảm hứng bao la với bản nhạc.
Chẳng hiểu là đáng chê hay đáng khen nữa. Đáng chê ở chỗ quên đi nỗi
đau của dân tộc còn đang tiếp diễn, quên đi những tội ác của bọn quỷ
khát máu vẫn đang giày xéo lên quê hương. Nhưng đáng khen là từ trong
muôn nghìn gian khổ vẫn thấy lòng rung cảm sâu xa trong niềm lạc quan
tin tưởng và nhựa sống, niềm hy vọng vẫn xanh mát trong tâm hồn.
Phương yêu ơi, ở ngoài đó có lúc nào em thấy nỗi chua xót trong cảnh
chia ly đang đến với từng gia đình Việt Nam. Ở đây, chị càng thấy rõ
hơn trăm nghìn lần cảnh đau xót ấy. Vậy mà chị vẫn mong rằng cả chị
lẫn em đừng để mất đi niề mvui, mơ ước trong trái tim mình. Hãy cứ như
ngày xưa nghe em. Chiều chủ nhật ta lại cùng nhau nghe chương trình ca
nhạc quốc tế (23) và ghi lại lên trang nhật ký và cuộc sống vẫn cứ mơ
mộng dù đạn bom lửa khói quanh mình.
22.1.69
Lớp học y tá ra về, rất nhiều học sinh ôm lấy mình lưu luyến không
chịu buông ra, những cái hôn sôi nổi nhiệt tình. Riêng với Ninh, con
bé buồn buồn nắm tay mình khẽ nói: “Em về nghe chị Hai”, rồi không
hiểu sao nó gục đầu vào vai mình khóc ròng. Cũng nhiều đứa khóc khi
chia tay với mình nhưng sao nước mắt của một đứa em gái nhỏ này lại
làm mình cảm động. Phải chăng mình thương Ninh vì nhà vừa bị đốt cháy
trụi không còn một hạt lúa để ăn? Phải chăng mình thương Ninh vì tình
cảm chân thành thắm thiết mà con bé đã nhiều lần tâm sự với mình, và
phải chăng vì Ninh cũng thương yêu chăm sóc anh Ba của nó với một tình
cảm sâu sắc? Có lẽ vì tất cả những lý do đó.
Thôi về đi nghe em, chúc em vững bước trên con đường vinh quang và
gian khổ của người y tế cách mạng, bàn chân em nhỏ bé nhưng chắc rằng
bước đi của em sẽ lớn và dài trong cuộc sống vĩ đại của thế hệ chúng
ta.
7.2.69
Một đêm trong căn nhà của một người mẹ già góa bụa. Ánh lửa bập bùng
của bếp lửa làm mình khó ngủ hay vì tình thương nóng bỏng của em làm
mình quên lạnh của núi rừng. Mình cảm thấy đau xót vô cùng khi nghe em
nói: “Chị ơi, nếu như có lúc nào rủi ro em không kịp tiếng cuối cùng
của em đối với chị thì coi như hôm nay em đã nói rồi nghe chị”.
Ôm em trong lòng, mình bàng hoàng khi nghĩ rằng chiến tranh sẽ không
từ một người nào, cũng có thể em sẽ ngã xuống vì nhiệm vụ cách mạng.
Lúc đó… làm sao hở em?
Tiếng thở dài có nói cùng em hết nỗi lo âu cùng niềm thương yêu của
chị với em không?
8.2.69
Kết thúc một chặng đườn gian khổ. Mười bốn ngày vất vả lội núi, trèo
non, dầu dãi với nắng sương. Trong gian khổ ấy lúc nào mình cũng thấy
sung sướng vì ở đâu cũng là biển cả của tình thương. Từ một đồng chí
cán bộ chưa hề quen biết đến một người khách qua đường và tất cả những
người quen mình đều nhiệt tình giúp đỡ đoàn Đức Phổ nói chung và mình.
Vui biết bao khi những người trên mảnh đất Đức Phổ coi mình như người
cùng quê hương họ, chung với họ cả niềm vui cả niềm tự hào của mảnh
đất anh hùng ấy.
Vui biết bao khi hầu như tất cả hội nghị dành cho đoàn Đức Phổ mọi ưu
tiên, mọi cảm tình, mọi vinh dự cao nhất. Và mình, cô gái Hà Nội của
quê hương Đức Phổ cũng được hưởng trọn mọi tình cảm ấy.
Còn gì nữa hở Th.? Phải chăng niềm vui ấy còn lớn lên trong những ngày
gian khổ và hạnh phúc khi được sống bên những người thân yêu! Những
người thân yêu… đó là người cán bộ từng trải trên bước đường công tác
mà dù chỉ gặp mình một lần cũng đã hiểu và mến thương mình. Đó là
người cán bộ trẻ mới rời ghế nhà trường đã lao vào công tác với mọi
khả năng và đạt thành tích cao nhất. Đó là người bạn gái chịu thương
chịu khó, hiền hòa đôn hậu, biết vì mọi người hơn bản thân mình. Và đó
là đứa em trai yêu thương đã tất cả vì mình, đã lo cho mình từng chén
cơm miếng nước, đã thương mình bằng một tình thương kỳ lạ. Mười mấy
ngày sống cạnh em mình đã nhiều lần tự hỏi: “Tại sao lại có một tình
thương như vậy?” Với mình và cả với em, cả hai đều biết rõ rằng tình
chị em thiêng liêng cao cả trong trắng và chân thành. Vậy thì có gì
cần phải khắc phục không hở em? Và cả mình nữa, mình hãy trả lời câu
hỏi đó trước khi hỏi em đi đã.
11.2.69
Th. ơi, tại sao vậy hở Thùy? Tại sao mà giấc ngủ không ngon vì những
hình ảnh cứ chập chờn trước mắt. Tại sao khi công việc bề bộn quanh
mình đòi Th. phải lo giải quyết mà vẫn không quên một điều – một điều
gì như nhắc nhở thiết tha? Biết nói thế nào – Tình cảm bao giờ cũng có
lý trí chỉ đạo. Vậy thì… hãy dẹp đi mọi nhớ thương đang cháy bỏng
trong lòng để tập trung vào công tác. Hãy dẹp đi những tình cảm sôi
nổi trong trái tim vẫn tràn đầy nhựa sống của Th. Có nghe không Th.?
Tiếng súng ngoài kia đã nổ bắt đầu báo hiệu một mùa xuân đại thắng.
14.2.69
Sáng ăn Tết với một đơn vị bộ đội miền Bắc. Rất nhiều gương mặt, nhiều
giọng nói làm mình nhớ lại những ngày sống trên đất Bắc. Lẽ ra nên ở
lại chuyện trò lâu hơn nữa, nhưng sao mình cảm thấy một nỗi buồn quặn
thắt trong tim, mình cáo từ rồi lững thững ra về. Nắng chiều đã tắt
trên đỉnh núi, gió se se thổi… Buồn nhớ mênh mông mình đứng lại giữa
đỉnh đồi. Tết đến rồi, cái Tết thứ ba xa nhà, lẽ ra mình phải quen dần
với cảnh cô đơn trên quê hương xa lạ, lẽ ra mình phải thấy ấm áp vì
tình cảm mạnh mẽ của bao nhiêu người trên đất Đức Phổ và cả Quảng Ngãi
này. Vậy mà vẫn như ngày mới bước chân ra, mình ước ao khao khát được
sống bên ba, má và cả tổ ấm gia đình, và cảm thấy mình vẫn chỉ là một
con bé muốn được cưng chiều, muốn được làm nũng với mẹ như những ngày
còn bé bỏng thơ ngây.
Muốn viết thư nói cùng em những nỗi niềm tâm sự ấy nhưng có lẽ cũng
không cần.
15.2.69
Giao thừa!
Đã thực là giao thừa chưa? Giao thừa của những ngày đau thương khói
lửa với những ngày hòa bình hạnh phúc. Đất nước âm thầm lặng lẽ nhưng
sôi sục trong sự chuẩn bị. Đó phải chăng là sự mang nặng đẻ đau của
một người mẹ sinh một đứa con to khỏe mập mạp.
Đêm nay sau một cuộc mổ, mệt mỏi cộng với một nỗi buồn không thể hạn
chế được, khiến mình không còn muốn gì hết. Đó là một điều đáng trách
đó nghe Th.!
17.2.69
Em lên vì công việc chung nhưng chắc cũng vì chị. Chị đọc thấy điều đó
trong cái nhìn thiết tha yêu thương của em. Chị em mình cũng như nhau
thôi, Tết của ai đâu nhưng riêng mình chỉ thấy cô đơn giữa cảnh cô đơn
của hoàn cảnh hiện tại. Chị xa gia đình, xa những người thân yêu trên
cả hai miền- còn em cũng chẳng còn ai ngoài hai đứa em ruột thịt. Có
chị, chị không ở gần. Thôi được, tình thương sẽ sưởi ấm trái tim ta.
Vui lên đi em, đừng buồn khi xa chị, chúc em một năm đầy may mắn, đầy
thắng lợi và chúc tình chị em ngày thêm gắn bó keo sơn.
19.2.69
Không khí im lặng một cách đáng sợ. Ngọn gió nồm đêm qua đã bay đâu
mất. Rừng cây trở lại lặng im, lặng im đến một chiếc lá cũng không
muốn trở mình. Hình như con người cũng im lặng bởi núi rừng thuyết
phục, tất cả cũng đều lặng lẽ trong công việc của mình. Không hiểu mọi
người hiểu những gì mà đôi mắt ai cũng đăm đăm, nụ cười cũng ngưng
đọng? Riêng mình, tâm tư, bề bộn lạ lùng. Trước hết là nỗi nhớ, nhớ
nhà, nhớ em chuyện đó là dĩ nhiên, mà sao nhớ cả những hình ảnh đã qua
trong cuộc sống: Một buổi sáng trên đường hành quân, cũng rừng cây cao
im lặng, cũng ánh nắng hồng chói chang trên đỉnh núi… Một buổi sáng
dưới đồng bằng nắng xuyên qua rặng tre len lỏi chiếu lên chiếc bàn sau
khung cửa…
Có một cái gì mong đợi thiết tha… Mong gì cũng không rõ nét nữa, mong
mọi người trở về, mong ngày tháng qua nhanh để đến ngày có những niềm
vui mới đến… Tất cả cũng chỉ là chung chung mơ hồ vậy mà cứ da diết
trong tâm hồn.
Và hình như có cả những lo âu thoáng chút luyến tiếc. Nếu mọi điều xảy
ra như bọn mình lo lắng thì mình cũng sẵn sàng ngã xuống cho thắng lợi
cuối cùng chứ sao. Nhiệm vụ sắp đến lớn lao quá, mình không muốn vạch
ra cụ thể, bởi vì chỉ thấy lo và nan giải thôi. Thì hãy kệ nó, cái gì
đến sẽ lo giải quyết, mình vốn bình tĩnh trong gian khổ kia mà. Có
điều phải có sự chuẩn bị và kế hoạch trước.