TT - Đây là một câu chuyện kỳ lạ. Rất kỳ lạ khi
những ghi chép riêng tư của một cô gái Việt cộng lại được những
người bên kia chiến tuyến ǵn giữ như một kỷ vật thiêng liêng.
H́nh ảnh cuốn nhật kư tại Viện lưu trữ Lubbock, Texas (Mỹ)
“Thùy Trâm không định viết cho cả thế giới này đọc, nhưng có lẽ
chính v́ thế mà niềm tin sâu thẳm nơi chị được viết ra một cách
chân phương, rơ ràng và tôi đă thấy chị có đủ dũng cảm để theo
đuổi niềm tin ấy trong trận thử thách cuối cùng...”. Trong lá thư
gửi cho người mẹ của người đă mất họ viết vậy, ngày 28-5-2005.
35 năm đă trôi qua, nhưng có một người con gái như thế vừa bất ngờ
trở lại...
Sáng 25-4-2005, tôi nhận được một cú điện thoại bất ngờ. Đó là
điện thoại gọi đến từ văn pḥng Quaker (1) Hà Nội. Người của văn
pḥng báo tin hiện có một người Mỹ đang giữ cuốn nhật kư của chị
gái tôi - liệt sĩ Đặng Thùy Trâm. Chị Thùy của chúng tôi.
Chị tôi hi sinh năm 1970 tại chiến trường Quảng Ngăi. Cống hiến
của chị tôi ghi trong hồ sơ đề nghị truy tặng Huy chương kháng
chiến chống Mỹ hạng nh́ rất đơn sơ: bác sĩ, hi sinh tại chiến
trường. Thời gian công tác: năm năm, ba tháng, năm ngày...
Nước mắt của người cựu chiến binh
Trung tuần tháng 3-2005, một cuộc hội thảo thường niên về chiến
tranh VN được tổ chức tại Trung tâm Việt Nam - Đại học Texas, Mỹ.
Rất nhiều người đến dự. Tại hội thảo, người ta thảo luận về chiến
tranh VN ở nhiều khía cạnh khác nhau. Frederic Whitehurst (2) và
Robert Whitehurst (3) đă đến với bài nói về nhật kư của một nữ bác
sĩ Việt cộng mà Frederic nhận được khi tham gia chiến tranh ở
VN...
Ted Engelmann (4) là một trong những người có mặt ở hội thảo. Ba
ngày sau khi hội thảo kết thúc, Ted sang VN. Ở Hà Nội, anh đă nhờ
một người bạn làm ở văn pḥng Quaker Hà Nội t́m giúp gia đ́nh bác
sĩ Đặng Ngọc Khuê. Những nhân viên ở đây rất nhiệt t́nh, lần theo
manh mối ít ỏi có trong cuốn nhật kư, họ đă t́m sang tận Đông Anh,
nơi bố tôi làm việc từ gần 50 năm trước. Nhưng ở đó, người duy
nhất làm việc cùng thời với bố tôi cũng đă nghỉ hưu từ năm 2000.
Bệnh viện Đông Anh cử người về tận quê ông để hỏi địa chỉ gia đ́nh
tôi. Ông lại chỉ sang Trường đại học Dược Hà Nội, nơi mẹ tôi công
tác trước khi về nghỉ hưu từ 20 năm trước. Cứ như thế, bao trái
tim nhân hậu đă chuyển tiếp cho nhau tín hiệu để cuối cùng giúp
Ted t́m được gia đ́nh tôi và trao lại chiếc đĩa CD chứa đựng tâm
huyết của người viết nhật kư 35 năm về trước.
Những ngày sau đó tôi nhận được rất nhiều thư của hai anh em
Frederic Whitehurst và Robert Whitehurst. Họ kể về những năm tháng
ở VN và hành tŕnh bao năm qua họ đă t́m kiếm gia đ́nh tôi như thế
nào. Có những lúc họ tưởng như tuyệt vọng không thể nào t́m được
gia đ́nh tôi, đă sợ rằng khi họ chết đi, hai cuốn nhật kư của chị
tôi sẽ nằm trong đống giấy má b́nh thường không ai biết đến, bị
quẳng đi, bị mục nát, bị quên lăng.
Họ nói với tôi rằng v́ không c̣n hi vọng t́m được gia đ́nh tôi, họ
đă có ư định in hai cuốn nhật kư thành sách để cả thế giới được
biết về một nữ bác sĩ cộng sản người Hà Nội đă sống và đă chết ra
sao. Họ mong rằng từ cuốn sách đó sự nghiệp y tế của chị tôi sẽ
c̣n được tiếp nối... Và trong nỗi tuyệt vọng như thế, họ đă trao
tặng hai cuốn nhật kư cho Viện lưu trữ về VN Lubbock tại Trường
đại học Tổng hợp Texas, để chúng có thể được ǵn giữ và chăm chút
hơn khả năng họ có thể làm được.