Nhật ký chấm dứt ở ngày 20.6.1970.
Hai ngày sau, ngày 22.6.1970 chị tôi hy sinh. Mải mấy tháng sau
gia đình tôi mới biết tin dữ. Hôm đó là một ngày đầu đông, có mấy
người khách đến gặp gia đình. Mẹ tôi ngã vật xuống giường, lặng đi
không nói được câu nào. Nhưng mẹ tôi không khóc. Mẹ tôi là một
người phụ nữ ít nói, đầy nghị lực và đầy lý trì. Có lẽ nỗi đau đã
kết lại trong tim thành một khối rắn chắc, kể từ đó mẹ tôi càng ít
nói và hầu như tôi không thấy mẹ tôi cười.
Giấy báo tử không nói rõ hoàn cảnh chị tôi hy sinh. Đồng đội cũng
mỗi người nói một khác. Người thì kể trên đường về đồng bằng xin
tiếp tế cho bệnh xá, chị tôi gặp ổ phục kích của Mỹ, chị báo động
cho đồng đội chạy thoát và ở lại yểm trợ rồi hy sinh. Người khác
kể bệnh xá bị địch tập kích, chị hy sinh để bảo vệ thương binh. Có
người lại kể toán công tác của chị có bốn người, hy sinh ba, chỉ
còn một người thoát, đó là chị y tá Nguyễn Thị Rô. Cuộc chiến
tranh quá khốc liệt, sự hy sinh diễn ra từng ngày từng giời chị
tôi hoà lẫn trong trong muôn ngàn người đã lặng lẽ hy sinh vì Tổ
quốc người ta có thể lẫn lộn trường hợp này với trường hợp khác.
Có một điều chắc chắn là chị tôi hy sinh trong tư thế đương đầu
với giặc. Một vết đạn sâu hoắm, ghim ngay giữa trán chị - điều này
khi mẹ và tôi lên vùng núi Ba Tơ để đưa chị về, tôi đã nhìn thấy.
Anh Tâm, Bí thư Huyện uỷ Đức Phổ hiện nay cho biết anh được nghe
kể lại trước khi hy sinh chị còn hô vang Hồ Chí Minh muôn năm. Đả
đảo Đế quốc Mỹ. Tôi cũng không rõ đó có phải là sự thật, hay chỉ
là một huyền thoại mà người dân Đức Phổ yêu thương chị kể lại cho
thế hệ sau nghe về một nữ bác sĩ người Hà Nội trẻ trung, xinh đẹp
đã chiến đấu và nằm lại trên quê hương họ - trên mảnh đất Đức Phổ
mà chị đã coi là quê hương thứ hai của mình.
* * *
Sau bao đêm Fred thức cùng Nguyễn Trung Hiếu để đọc cuốn nhật ký
thứ nhất, cuốn nhật ký cùng người viết nên nó đã trở thành điều bí
mật riêng của hai người lính. Tháng 10 năm ấy, Fred lại có được
một thông tin về tác giả cuốn nhật ký. Một đêm, trong khi chờ trận
đánh mở màn, Fred ngồi cạnh một người lính MỸ. Hai người kể lại
cho nhau nghe những trận đánh mà họ đã trải qua. Người lính nọ kể
cho Fred nghe một trận đánh lạ lùng mà anh ta đã tham dự. Đó là
một trận đánh không cân sức giữa 120 lính Mỹ với một người phụ nữ.
Anh ta tả lại người con gái nhỏ nhắn với chiếc túi vải bạt trên
người, trong đựng vài quyển sổ nhỏ có vẽ những sơ đồ vết thương và
phác đồ điều trị. Fred sững sờ hiểu rằng anh đang được nghe kể về
những giây phút cuối cùng của tác giả cuốn nhật ký đã ám ảnh anh
mấy tháng nay. Liệu đó có phải là sự thật?
Suốt bao nhiêu năm Fred băn khoăn với ý nghĩ ấy. Sau khi liên lạc
được với gia đình tôi, Fred viết cho mẹ tôi bức thư sau:
20h 27, Chủ nhật 1.5.2005
Thưa bà Trâm.
Tôi mong rằng thư này sẽ không đem đến cho bà nỗi buồn mà chỉ là
niềm tự hào của một người mẹ đã sinh ra một người con gái rất đặc
biệt. Tôi cần phải nói lại với bà điều mà bao năm qua tôi vẫn tin.
Đó là trường hợp hy sinh của con gái bà. Tôi đang ngồi chờ một
trận đánh cùng một đơn vị lính Mỹ. Ngồi bên cạnh tôi là một người
lính và chúng tôi nói với nhau về những trận đánh đã từng tham dự.
Người lính đó kể cho tôi nghe về một trận chiến đấu lạ lùng giữa
đơn vi của anh ta gồm 120 người đàn ông với một người phụ nữ. Đơn
vi của anh ta gặp nhiều lều trại trong rừng sâu trên vùng núi phía
tây huyện Đức Phổ. Ngay Lập tức có một người nổ súng vào họ. Người
lính thấy rõ nhiều người đang chạy trong rừng để trốn thoát và
muốn bắt họ, vì thế họ kêu gọi người đang bắn hãy đầu hàng, nhưng
đáp lại lời kêu gọi đầu hàng là thêm rất nhiều viên đạn bắn vào
họ. Đây là một người rất anh hùng bởi vì lính Mỹ được trang bị rất
nhiều vũ khí vậy mà phải khá lâu mới có thể chặn lại một tay súng
duy nhất. Khi thấy bị bắn tiếp, lính Mỹ bèn bắn trả và tay súng
kia trúng đạn. Nhưng toán lỉnh Mỹ không bắt được ai khác nữa. Khi
đến được nơi người kia nằm toán lính Mỹ nhận thấy người đó đang
bảo vệ các bệnh nhân trong một bệnh viện. Trên xác người phụ nữ đó
có một khâu CKC và một cái túi vải bạt đựng vài cuốn sổ và sách
vở.
Trong chiến tranh nhiệm vụ của tôi là kiểm tra tất cả các giấy tờ
tài liệu bắt được của địch. Những điều người lính đó kể cho tôi
nghe chắc chắn là cái chết của người phụ nữ có cuốn nhật ký tôi
nhận được ít lâu sau khi chị hy sinh. Trong thời gian đó không có
một tài liệu nào khác giống như người mình mô tả, vì thế tôi tin
chắc mình đã được nghe người lính nọ kể về cái chết của tác giả
cuốn nhật ký. Đó là cuốn nhật ký thứ hai của bác sĩ Đặng Thùy
Trâm.
Các con gái bà kể rằng một tháng sau ngày cuối cùng ghi trong cuốn
nhật ký thứ hai thì Thùy Trâm hy sinh trong một trận đánh. Và nhờ
một người bạn dẫn đường chỉ nơi chôn cất gia đình đã mang hài cốt
chị từ Quảng Ngãi về vào năm 1979.
Có đúng chị nằm trên một dãy núi cao ở miền tây Đức Phổi Và các
bạn của chi có kể lại chị đã hy sinh ra sao không? Suốt 35 năm nay
tôi vẫn nghĩ rằng chắc chắn bác sĩ Đặng đã chết đúng như chị sống,
hoàn toàn không vị kỷ, hoàn toàn dâng hiến.
Nếu tôi có xâm phạm vào riêng tư của bà thì cho phép tôi xin lỗi
và mong không có điều gì xấu cả. Tôi đã mang điều này trong lòng
quá lâu và tôi vẫn đang đi tìm câu trả lời.
Nhận được thư của Fred, mẹ tôi vội gọi điện hỏi lại anh Lê Văn
Chương - người cùng công tác trong bệnh xá Đức Phổ về địa điểm chị
tôi hy sinh. Anh cho b;ất nơi chị tôi ngã xuống chỉ cách bệnh xá
có năm mươi mét. Hôm đó anh cũng đi công tác, mãi hơn một tháng
sau mới về và chỉ được nghe kể lại rằng chị tôi vừa ra khỏi bệnh
xá để đi công tác xuống đồng bằng thì phát hiện có địch chị nổ
súng ngay báo hiệu cho các bạn và chiến đấu giữ chân chúng. Mọi
người thoát được hết, toán lính Mỹ kia vẫn năm lại phục thêm ba
ngày nữa mới rút lui.
Chị tôi được đồng bào dân tộc địa phương và đồng đội chôn cất ngay
tại nơi chị ngã xuống, trên một đỉnh dốc của sườn núi Ba Tơ.
Nghe tôi kể lại những chi tiết ấy, Fred viết
cho mẹ tôi
9h44, Thứ hai, 2.5.2005
Thưa bà Trâm.
Và giờ đây thắc mắc của tôi đã được giải đáp. Trận đánh mà người
lính nọ tả lại cho tôi đúng là điều đã xảy ra. Con gái bà đã một
mình chiến đấu với 120 lính Mỹ để bảo vệ các bạn mình. ở bất cứ
đất nước nào trên thế giới điều đó đều được gọi là ANH HÙNG và
những người anh hùng đều được tất cả mọi người tôn kính, dù người
đó là đàn ông hay đàn bà. Thế giới phải được biết về sự đũng cảm
của con gái bà và mãi mãi học hỏi được điều gì đó từ tình yêu và
những suy nghĩ của chị.
Hôm qua tôi cùng mẹ, vợ và con gái đi ăn tiệm. Em trai tôi và vợ
nó cũng đi cùng. Em trai tôi là Michaël, thời gian chiến tranh nó
rất nóng lòng muốn được sang Việt Nam tham chiến. Nhưng cha tôi,
một sĩ quan Hải quân cao cấp, lại không muốn đưa cả ba con trai
sang Việt Nam. Lúc đó anh trai tôi và tôi đã ở Việt Nam rốt. Vì
thế ông đã dùng các thế lực chính trị của mình để Míchael không
tham gia vào cuộc chiên. Michael rất tức giận vì ch quyện ấy. Nó
vẫn tiếp tục trở thành một sĩ quan quân đội và mới về hưu năm
ngoái với hàm Đại tá sau 34 năm phục vụ trong Không lực. Hôm qua
lúc ở tiệm ăn nó sẵng giọng nói với tôi rằng thoạt tiên nó rất
phản đối những việc mà Robert và tôi làm đối với hai cuốn nhật ký
của con gái bà. Nó tức giận trước hành động của chúng tôi. Tôi
hiểu. Dẫu sao nó cũng chưa từng phai nếm vị mặn của chiên tranh.
Nó chưa từng biết đến cảm giác nát tim khi nhìn thấy những người
lính ngã xuống trên trận điạ. Vì thế nó mới tức giận. Nhưng trong
bữa ăn với mẹ tôi, nó hiểu ra hành động của chúng tôi. Một người
mẹ nhân thiệt phải được biết về cuộc đời và những suy nghĩ của con
gái mình. Vậy là nó chấp nhận. Tôi nghĩ thật buồn biết bao vì nó
không biết được Thùy Trâm đã dạy chúng ta những gì. Nó không nhìn
thấy những gì tôi đã nhìn thấy. Nó và biết bao nhiêu người khác
chỉ nhìn thấy vầng hào quang của chiến tranh mà không cảm thấy sai
trái đến thế nào khi một dân tộc này đi xâm lược một đất nước
khác. Biết bao cuộc đởi đã bị huỷ hoại Nhưng nó là một người lính.
Những lúc không hành nghề luật sư hay khoa học, tôi trở thành một
người làm vườn. Những lúc làm việc trong vườn chăm sóc những bông
hoa, tôi có thể nghĩ triền miên hàng giờ về những chuyện như thế.
Hôm qua những ý nghĩ của tôi tràn đầy về Thùy Trâm. Tôi vẫn thắc
mắc. Và hôm nay, một bông hoa đẹp từ Hà Nội đã trả lời bao câu hỏi
ngày hôm qua của tôi. Thùy Trâm đúng là người như tôi nghĩ. Chị đã
chết đúng như tôi hình dung qua câu chuyện của tôi với người lính
nọ bao nhiêu năm về trước. Và giờ đây tôi đã biết.
Và bật khóc để biết.
ĐẶNG KIM TRÂM